Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Đóng vai Đăm Săn kể lại trận đánh Mtao Mxây

Đóng vai Đăm Săn kể lại trận đánh Mtao Mxây

(Văn mẫu lớp 10) – Em hãy Đóng vai Đăm Săn kể lại trận đánh Mtao Mxây. ( Bài làm của bạn học sinh giỏi lớp 10).

Đề bài : Hãy tưởng tượng mình là Đăm Săn để kể lại trận đánh Mtao Mxây

Bài làm

             Chào mọi người! Xin tự giới thiệu tôi là Đăm Săn, một người anh hùng trong sử thi Đăm Săn. Tôi là một tù trưởng tài giỏi, hùng mạnh, “ đầu đội khăn kép, vai mang túi da”. Sau đây, xin kể lại cho mọi người nghe một câu truyện, là một trong những chiến công của tôi. Đó là trận chiến đấu với Mtao Mxây- tên tù trưởng xấu xa đã cướp vợ của tôi.

              Tù trưởng Mtao Mxây là một người giàu có nổi tiếng khắp các vùng cao nguyên rộng lớn. Hắn cậy có quyền có thế, cho đám đầy tớ đến nhà cướp Hơ Nhị vợ tôi đi trong lúc tôi vắng nhà. Biết tin, tôi vội vàng giắt con dao vào thắt lưng đi tìm hắn. Nhà của hắn rất rộng lớn. Ngoài đầu sàn hiên đẽo hình mặt trăng, trên đầu cầu thang thì đẽo hình chim ngói, đây thực sự là một ngôi nhà rất đẹp. Đến cầu thang cũng rộng bằng một lá chiếu, người người nối đuôi nhau thành hàng dài khiêng một ché rượu lớn cũng không sợ bị chật.

Tôi đứng ở dưới gọi to:

  • Mxây xuống đây! Ta thách nhà ngươi đọ dao với ta đấy.

Thấy vậy, Mxây nói vọng ra:

  • Ta không xuống đâu. Tay ta còn đang bận ôm vợ và hai chúng ta ở trên nhà này cơ mà.

Nghe thế, tôi tức giận lắm, quát lớn:

  •  Ngươi không xuống ư? Ta sẽ lấy cái sàn hiên của nhà ngươi bổ đôi, ta sẽ lấy cái cầu thang của nhà ngươi chẻ ra kéo lửa. Ta hun cái nhà của ngươi cho mà xem!

dong-vai-dam-san-ke-lai-tran-danh-mtao-mxay

Tên tù trưởng nghe thấy vậy, biết tính tôi đã nói là làm nên hoảng hốt nói rằng sẽ xuống. Hắn còn xin tôi đừng đâm hắn lúc hắn xuống thang. Tôi cười nhạt. Đến con lợn nái ở dưới đất, và con trâu nằm trong chuồng của hắn tôi cũng chẳng thèm đâm cơ mà.

Mtao Mxây bước xuống. Nhìn hắn dữ tợn như một hung thần. Tay hắn cầm khiên, cầm giáo. Cái khiên của hắn thì tròn như đầu cú, giáo óng ánh như cầu vồng. Vậy nhưng dáng vẻ hẳn thì lại có chút tần ngần do dự, bước đi đắn đó giữa đám đông bà con trong buôn đang đứng xem. Tôi thách thức bảo hắn múa trước. Nhưng hắn lại đáp rằng: Ta như gà làng mới mọc cựa Kli- ê, như gà rừng mới mọc cựa ê- chăm, chưa ai giẫm phải mà đã gẫy mất cánh.

Hắn bảo tôi múa trước. Nhưng không, tôi đứng im không nhúc nhích. Cuối cùng hắn vung khiên múa. Cái khiên kêu lạch xạch như quả mướp khô. Tôi nhìn mà cười khinh bỉ:  

  • Ngươi múa một mình, múa kêu lạch xạch như quả mướp khô. Miếng múa ấy, ngươi học ai vậy? Ngươi múa chơi đấy phải không?

Mtao Mxây trả lời:

Loading...
  •  Ta học ai à? Có cậu, ta học cậu. Có bác, ta học bác. Có thần rồng, ta học thần rồng.
  • Thế ư? Ta thì đâu có cậu mà học cậu, đâu có bác mà học bác. Chỉ có hai ta đây, ngươi múa đi ta xem nào!

Thấy tôi khiêu khích. Mxây tức giận quát:

  • Thế người không biết ta đây là một tướng đã quen đi đánh thiên hạ, bắt tù binh, đã quen xéo nát đất đai thiên hạ hay sao?
  • Vậy thì ngươi hãy xem ta đây.

Tôi không thể đứng im được nữa. Tôi liền vung khiên múa. Một lần, rồi hai lần xốc tới, tôi vượt qua một quả đồi, vượt qua một đổi lổ ô, chạy sang phía Đông, vun vút sang phía Tây. Mtao Mxây chạy hết sang bãi Tây lại bãi Đông. Hắn nhằm tôi vung dao mà chém một nhát, nhưng lại trúng cái chão cột trâu.

Tôi mỉa mai, chế giễu hắn:

  • Sao ngươi lại chém cái chão cột trâu? Còn khoeo chân ta, ngươi dành làm gì?

Nói đoạn tôi lại tiếp tục rượt đuổi theo hắn. Hai bên đuổi nhau cũng đã thấm mệt. Mtao Mxây liền bảo Hơ Nhị quăng cho một miếng trầu để ăn cho lại sức. Nhưng tôi đã đón được miếng trầu và nhai ngấu nghiến. Lúc chiến đấu có miếng trầu nhai sẽ đỡ mệt hơn rất nhiều. Tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Đuổi theo Mtao Mxây khiến hẳn bỏ chạy. Gió thổi như vũ bão, tôi múa khiên, gió như lốc cuốn bay mọi thứ. Tôi chạy nước kiệu, phóng cây giáo đâm trúng đùi Mtao Mxây. Vậy nhưng sao hắn không hề chảy máu? Tôi lại phóng cây giáo đâm trúng người hắn, hắn cũng chẳng mảy may hề hấn gì. Hắn lại bỏ chạy. Tôi tự hỏi mình, chẳng nhẽ có vị thần nào bảo vệ cho hắn? Chiến đấu, đuổi theo hắn mệt quá. Tôi vừa chạy vừa ngủ, rồi nằm mơ thấy ông trời. Tôi than thở rằng tại sao đâm mãi mà hắn không thủng. Ông trời liền trả lời tôi: Cháu hãy lấy một cái chày mòn ném vào vành tai hắn là được.

Tôi như sực tỉnh, chộp ngay cái chày mòn ném trúng ngay vào vành tai của hắn. Giáp của hắn rơi xuống loảng xoảng. Hắn liền tháo chạy. Hắn chạy quang chuồng lợn, chuồng trâu, tôi đều phá ta. Cuối cùng, hắn ngã lăn quay ra đất. Nằm dưới mũi giáo của tôi, hắn sợ hãi cầu xin tha mạng. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi giận dữ nói rằng:

  • Sao ngươi còn cúng trâu cầu phúc cho ta? Chẳng phải vợ ta ngươi đã cướp, đùi ta ngươi đã đâm rồi sao?

Nói rồi ngọn giáo của tôi đâm vào người hắn. Cái đầu của hắn cũng bị tôi cắt, đem bêu ngoài đường cho mọi người trong làng chứng kiến. Mtao Mxây chết, tôi dành lại được Hơ Nhị. Tất cả tay sai, tôi tớ của hắn đều bằng lòng đi theo tôi.

             Vậy là từ đó, tôi trở thành một tù trưởng hùng mạnh, giàu có nhất núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ. Tiếng tăm của tôi vang xa, không ai là không biết đến người tù trưởng là tôi: Đăm Săn.

Đóng vai Đăm Săn kể lại trận đánh Mtao Mxây
3 (7) votes
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *