Home / SOẠN VĂN / Soạn bài Hai Đứa Trẻ của Thạch Lam

Soạn bài Hai Đứa Trẻ của Thạch Lam

(Soạn văn) – Em hãy Soạn bài Hai Đứa Trẻ của Thạch Lam. ( Bài soạn văn của em Nguyễn Dịu Linh).

Đề bài: Soạn bài Hai Đứa Trẻ của Thạch Lam

BÀI SOẠN

I, Đọc hiểu khái quát

1, Tác giả <1910 – 1942)

– Sinh ra ở Hà Nội. Là người tính tình điềm đạm, trầm tính, tinh tế.

– Ông từng tham gia nhóm Tự lực văn đoàn.

– Ông là người có quan niệm văn chương lành mạnh.

– Đặc điểm của truyện ngắn: Là những câu truyện không có cốt truyện, chủ yếu khai thác thế giới nội tâm nhân vật với những cảm xúc mong manh, mơ hồ, giọng điềm đạm. Mỗi truyện như một bài thơ chữ tình.

– Tác phẩm tiêu biểu (sgk).

2, Truyện ngắn Hai đứa trẻ.

– Xuất xứ: In trong tập Nắng trong vườn xuất bản 1938. Bối cảnh: Truyện được lấy bối cảnh phố huyện Cẩm giàng Hải Dương.

– Thể loại: Truyện ngắn.

II, Đọc hiểu chi tiết.

1, Phố huyện lúc chiều tàn.

– Cảnh chiều tàn.

– Âm thanh:

+ Tiếng trống đi thu không gọi chiều về.

+ Tiếng ếch nhái kêu vang ngoài đồng ruộng.

+ Tiếng muỗi vo ve trong cửa hàng.

=> Những âm thanh quen thuộc, buồn.

– Hình ảnh: 

+ Phương Tây đỏ rực như lửa cháy, đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn.

+ Dãy tre làng đem lại in hình trên bầu trời.

-> Hình ảnh đẹp nhưng gợi sự tàn lụi.

=> Cảnh vật đẹp, thi vị, lên thơ, quen thuộc. Nhưng tàn tạ, hiu hắt.

=> Mở đầu bằng những câu văn chậm, buồn, giàu nhạc điệu, hình ảnh có tác dụng. Khắc họ cảnh vật và khơi gợi cảm xúc.

* Cảnh chợ tàn.

– Chợ đã vãn từ lâu, người về hết, tiếng ồn ào cũng ngớt.

– Chỉ còn một số người về muộn thu xếp hàng hóa.

– Chỉ còn rác rưởi.

– Những đứa trẻ con nhà nghèo lom khom, nhặt nhạnh.

-> Cảnh chợ nghèo đói, tối tăm, tù đọng, thiếu sức sống.

=> Môi trường sống của những kiếp người tối tăm, tù đọng, cần được thay đổi để môi trường xã hội văn minh, tươi sáng hơn.

* Tâm trạng Liên.

– Ngồi lặng yên, đôi mắt bóng tối ngập dần.

– Cái hồn của buổi chiều quê thăm thẳm vào tâm hồn ngây thơ.

+ Lòng man mát buồn.

-> Tâm trạng phù hợp với ngoại cảnh.

+ Cảm nhận: Mùi âm ẩm bốc lên đó là mùi riêng của đất, của quê hương.

-> Cảm nhận bằng những cảm giác rất riêng, rất gắn bó, cụ thể, thân thuộc.

+ Động lòng thương.

=> Đó là một cô bé có tâm hồn nhạy cảm, trong sáng đẹp đẽ, đậm đà tình người.

* Kết luận: Cảnh chiều nơi phố huyện, đẹp, thi vị, rất quen thuộc ở mỗi miền quê Việt Nam, nhưng gợi sự tàn tạ.

– Cảnh vật và tâm trạng hòa với nhau một cách tự nhiên.

– Cảnh vật là không gian nghệ thuật là không gian xã hội trước cách mạng tháng 8. Là cái nền cho sự xuất hiện con người nơi phố huyện.

soan-bai-hai-dua-tre-cua-thach-lam

2, Phố huyện về đêm

a, Bóng tối và ánh sáng.

* Bóng tối

– Trời nhá nhem tối.

– Đường phố vào làng chứa đầy bóng tối.

– Đi trong đêm.

– Vũ trụ thăm thẳm.

– Đêm tối.

– Tối cả con đường.

* Ánh sáng

– Đèn loe lét.

– Thưa thớt.

– Khe sáng.

– Vệt sáng đom đóm.

=> Ánh sáng không đủ sáng để xua tan bóng tối.

-> Tối được lập 20 lần.

-> Bóng tối bao trùm cảnh vật.

-> Nghệ thuật đối lập tưởng đã khắc họa bóng tối át cả ánh sáng. Bóng tối tượng trưng cho xã hội Việt Nam trước cách mạng tháng 8. Nó tượng trưng cho những kiếp người nơi phố huyện.

b, Cuộc sống con người.

– Chị Tí: Ngày mò cua bắt ốc, tối dọn hàng nước trà xanh.

– Khách: Phụ xe, giao hàng.

Loading...

=> Gia đình bác Xẩm.

– Hát dong, kiếm ăn nơi phố huyện.

– Ngồi trên manh chiếu trải trên đất.

– Thau sắt trống trơn để trước mặt.

– Con lê la trên đất.

=> Không nhà cửa, không tài sản, không nhà cửa ổn định.

– Bà cụ Thi.

+ Hơi điên.

+ Nghiện rượu

+ Tiếng cười khanh khách ghê sợ.

+ Dáng đi lảo đảo xiêu vẹo vào bóng tối.

=> Kiếp người tàn.

– Chị em Liên.

+ Cảnh nhà sa xút.

+ Bố mất việc bỏ về quê.

+ Mẹ làm hàng sáo, chị em Liên được giao một cửa hàng nhỏ nhưng chẳng ăn thua.

-> Tình cảnh éo le, khó khăn.

– Liên đau, khổ về vật chất, khổ về tinh thần.

– Nỗi khổ của Liên còn bé đã phải lo kiếm tiền, không được chăm sóc, không được vui chơi, sống trong bóng tối quen rồi, không sợ. Lúc nào cũng buồn.

-> Khác biệt về cảnh ngộ nhưng đều là những kiếp sống cơ cực, nghèo khổ, lầm than, tăm tối, buồn chán, mỏi mòn.

– Họ vẫn hi vọng dù hi vọng rất mong manh mơ hồ cho một cái gì tươi sáng cho sự sống nghèo khó.

c, Tâm trạng của Liên.

– Muốn đi chơi nhưng sợ trái lời mẹ dặn.

– Muốn khám phá vũ trụ thăm thẳm bao la.

=> Để thỏa mãn nhu cầu tìm hiểu, khám phá.

– Quen bóng tối, không sợ nữa. Chị buồn bã lặng lẽ dõi theo những cảnh đời nhọc nhằn, những kiếp người tàn tạ. Cuộc sống của họ được Liên quan sát tỉ mỉ, kĩ lưỡng.

-> Cô bé tinh tế, nhân hậu luôn thương cảm cho những kiếp người nơi phố huyện.

+ Trong Liên luôn có khát vọng nhỏ bé mơ hồ nhưng tươi sáng.

3, Cảnh phố huyện lúc tàu đi qua.

– Đêm nào cũng vậy Liên, An người dân phố huyện đợi tàu đêm.

– Dù buồn ngủ ríu mắt họ vẫn cố thức.

– Mục đích ban đầu:

+ Bán hàng kiếm sống.

+ Nhìn chuyến tàu hành động cuối cùng của đêm khuya.

=> Chuyến tàu đêm trở thành một sự kiện lớn, một khao khát người dân phố huyện.

b, Hình ảnh tàu đêm qua phố huyện.

– Đèn ghi.

– Ngọn lửa xanh biếc sát mặt đất như ma chơi.

– Tiếng dồn dập, tiếng xe rít mạnh vào ghi, khói bừng sáng trắng, tiếng hành khách ồn ào khe khẽ.

– Tiếng còi rít lên, tàu dầm dộ đi tới, các toa đèn sáng trưng, những toa hạng trên trang trọng, đồng và kèn lấp lánh.

– Chấm lửa nhỏ khuất đi.

– Miêu tả tỉ mỉ theo trình tự.

– Hình ảnh tàu náo nhiệt >< cảnh buồn nơi phố.

– Ánh sáng khác hẳn ngọn đèn loe loét của chị Tí với bóng đêm nơi này. Với cuộc sống mỏi mòn, tối tăm, quẩn quanh. của người dân phố huyện.

– Chuyến tàu là một thế giới khác. Biểu tượng cho một thế giới với sự giàu sang, rực rỡ.

– Đoàn tàu đi qua cảnh phố huyện ồn ào, sáng bừng trong chốc lát rồi lại chìm sâu vào bóng đêm yên tĩnh chấm dứt hành động cuối cùng để chìm dần vào giấc ngủ sau một ngày vất vả nam lũ.

– Biểu trưng cho ước mơ, khát vọng con người.

c, Tâm trạng của chị em Liên.

– Khi tàu đến háo hức.

– Liên sống lại kí ức về Hà Nội, về kỉ niệm sung sướng tuổi thơ.

– Tạo được thoáng vui, một niềm an ủi, một lỗi khát khao mơ hồ, một ước mơ không bao giờ tắt. Một chút tươi sáng cho sự sống nghèo khổ, tẻ nhạt.

– Sau khi tàu đi qua: Nuối tiếc, bâng khuâng. Những cảm giác ban ngày lắng đi. Hình ảnh thế giới quanh mình mờ đi trong mắt chị. Liên thấy mình sống giữa bao nhiêu xa xôi, Liên ngập vào giấc mơ.

=> Thạch Lam muốn lay tỉnh những người sống quẩn quanh, cố vươn ra ánh sáng, hướng tới cuộc sống có ý nghĩa, xứng đáng cuộc sống con người.

– Dù bất kì hoàn cảnh nào cũng phải sống có ước mơ.

4, Kết Luận.

– Đậm chất lãng mạn.

– Cốt truyện đơn giản, nổi bật là những dòng chảy trôi.

– Cảm xúc mong manh.

– Biện pháp tương phản đối lập, miêu tả sinh động những biến đổi tinh tế của cảnh vật giàu ý nghĩa biểu tượng.

– Thủ thỉ như tâm sự với người đọc đậm chất thơ chữ tình.

Soạn bài Hai Đứa Trẻ của Thạch Lam
3.5 (4) votes
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *